CƠN LŨ LỊCH SỬ VỀ TRÊN TÂY NGUYÊN 8/2019

LÀM GÌ ĐỂ LŨ KHÔNG VỀ TRÊN TÂY NGUYÊN VÀ CON NƯỚC LẠI MÊNH MÔNG TẬN CỬU LONG?

Đừng bảo chỉ cần rủ nhau đi trồng lại rừng là xong nhé. Quên đi. Đó chỉ là giải pháp lệch lạc đổ thêm vào mớ lộn xộn hiện tại.
Điều đầu tiên và trên hết, đó là thay đổi cái đầu của chính mình và của hơn 7 tỷ người trên Trái Đất này. Quên tiền đi và quên cách đánh giá mọi thứ trên tiền đi. Cũng nên dẹp luôn cái ý tưởng tăng trưởng kinh tế không điểm dừng. Đâu phải cứ tăng trưởng kinh tế là giàu có, trù phú. Đâu phải cứ có tiền là giàu có. Đã có bao nhiêu cái cây bị chặt xuống cho nhu cầu gỗ, thực phẩm, nhiên liệu? Bao nhiêu cánh rừng bị đốn hạ để khai thác boxit, quặng sắt, đá, kim loại hiếm, trồng cọ, trồng bắp và đậu nành dùng cho chăn nuôi…? Nông nghiệp chỉ để nuôi sống con người không bao giờ tàn phá nhiều rừng như thế. Chính là cái lòng tham vô đáy về tiền và giàu có giết chết những cánh rừng đại ngàn.

Nước lũ ở tây nguyênNước lũ ở tây nguyên

Ảnh lũ về từ tác giả

Nữa là nên học cách sống nghèo một tí. Một chiếc điện thoại hay laptop cũ một chút chẳng sao, hư thì chịu khó tìm mấy ông hacker sửa cho vì đa số chúng được lập trình sẵn cho sự hư hỏng. Đừng tìm đến mấy cửa hàng bảo hành chính hãng vì chúng nó sẽ dụ bạn mua cái mới, không sửa. Và cái cũ sẽ đi đâu? Đi ra cái bãi rác công nghệ của Việt Nam và nhiều nhiều nước nghèo khác. Bọn Tây quăng hết rác vào nhà nghèo rồi sao không sạch sẽ, thân thiện, giàu có. Còn cái mới bạn cầm trên tay chính là máu của những người dân nghèo ở quanh xích đạo và rừng bị đốn hạ để họ khai thác kim loại hiếm làm điện thoại cho chúng ta đấy. Chỉ có ở quanh xích đạo mới có rừng nhiệt đới và chỉ có dưới tán rừng già ấy mới có nhiều tài nguyên để vơ vét.
Tiết kiệm điện đi, nhu cầu điện ít lại thì chẳng ai lại đi đắp đập ngăn sông, đốt than làm điện làm gì. Đến cả điện mặt trời hay gió vẫn phải phá hủy tài nguyên thiên nhiên vì đâu phải không không lại lù lù ra mấy tấm pin xanh lè đấy. Quần áo cũng thế, mua ít lại và mua loại nào thân thiện với môi trường ấy. Đừng cắm mặt đi mua quần áo được làm từ dầu mỏ và đổ đầy thuốc nhuộm độc hại. Quên nữa, các chị gái dẹp cái trò săm soi xem cô ấy đã mặc cái váy đó đi tiệc mấy lần rồi đi nha. Thời trang chính là một trong những ngành công nghiệp phá hủy môi trường dữ dội nhất đấy. Đừng tự biến mình thành con chiên của chủ nghĩa tiêu dùng. Chủ nghĩa tiêu dùng là luôn khuyên bạn mua mới, mua mới, mua mới mà đếch quan tâm bạn đã có gì. Hàng hoá chưa chắc đã tốt hơn vì họ luôn “lập trình hư hỏng” nhưng họ vẫn nói dối là ưu việt hơn và bạn phải mua.
Hãy trồng cây. Trồng những giống cây bản địa của chính miền đất đấy, đừng trồng tầm bậy lại gây hoạ. Tại sao lại là giống cây bản địa? Vì nó vốn dĩ đã sinh ra cho vùng đất đó, không gì thích hợp hơn. Tin tôi đi. Bạch đàn và keo bạch đàn không thể tốt bằng tre đâu, ở Việt Nam, trồng tre tốt nhất. Đừng trồng keo lá tràm ở Tây Nguyên, cứ vào Yok Đôn mà ngắm rồi biết tại sao cây dầu lại tồn tại được. Đừng trồng cỏ vertiver mà hãy trồng lúa nương, vừa có ăn vừa chắn gió, chắn lũ, tội gì phải nhập khẩu cỏ.
Ăn ít thịt lại. Bởi để sản xuất ra thịt gà, bò, heo cho vào miệng chúng ta, người ta đã làm vô vàn điều tệ hại với thiên nhiên. Phá rừng trồng bắp và đậu nành. Sản xuất hoocmon tăng trưởng, kinh dị hơn là thực phẩm biến đổi gen. Nhốt súc vật lại và không cho ăn cỏ. Những miếng thịt đầy cám, ngon miệng không? Chưa kể là lượng nước thải do chăn nuôi thải ra chứa bao nhiêu thứ độc trong đấy. Cái đánh rắm của con bò đã gây ô nhiễm môi trường rồi.
Ăn rau củ quả có chọn lọc. Bởi vì chúng ta thích to, đẹp, bóng, mẩy, chưa biết ngon hay dở, cứ đẹp đã. Thế thôi là đẻ ra muôn vàn chứng nhận cho hàng hoá nông nghiệp. Chính cái ý muốn thấy đẹp mắt của chúng ta đẩy người nông dân phải dùng không biết bao nhiêu hoá chất cho nông nghiệp rồi. Chỉ cần thấy một nốt sần do ruồi chích trên dưa leo là giá bị giảm 30%. Và 2 nốt/trái là quả dưa đó bị vứt đi. Vậy là để có thực phẩm đạt chuẩn, họ phải tăng diện tích, phải phá rừng, phải dùng thuốc độc, phải làm nhà lưới, nhà kính,… Họ thậm chí phải từ bỏ những cây trồng bản địa để trồng cái thứ quái gì ở đâu ra chỉ vì chúng ta muốn ăn. Bây giờ làm gì ai muốn ăn khổ qua bản địa đắng nghét nữa khi có giống to lù lù trước mặt kia. Ăn cà chua có vị ngọt và quả to không thích hơn trái cà chua to bằng ngón tay chưa lè sao? Vậy là tạm biệt luôn đa dạng sinh học.

nuoc-lu-o-tay-nguyen

Hình ảnh: Nước lũ ở Tây nguyên

Hãy học hỏi. Học để biết thật rõ về bản thân, về quần áo bạn khoác trên người, về miếng ăn của bạn bỏ vào miệng, về muôn loài chứ không riêng gì hiểu về rừng. Lúc đó, bạn sẽ có những lựa chọn đúng đắn cho tương lai triệu năm sau vẫn tươi đẹp của trái đất. Lúc đó, bạn sẽ bớt bị truyền thông dắt mũi và sống có trách nhiệm với thiên nhiên thật sự.
Và còn muôn vàn việc khác nữa, thậm chí chúng ta phải đối đầu thật sự với 2% dân số giàu nhất thế giới và gần 200 nhà nước trên thế giới này để Tây Nguyên xanh lại và lũ tràn trề ở miền Tây. Nhưng đừng thấy khó quá rồi chỉ hô hào trồng rừng và nằm nhà lướt fb cào bàn phím nhé.

Nguồn: Nông Thị Lê

Facebook
Twitter
LinkedIn
Google+
Pinterest

Bài viết liên quan